Mỗi Bước Là Một Lời Cầu Nguyện
Hành hương Trung Quốc không phải là một cuộc đi bộ — mà là một cuộc leo núi. Trong khi các người hành hương ở những truyền thống khác đi bộ qua những cảnh quan bằng phẳng để đến được những địa điểm thiêng liêng, các người hành hương Trung Quốc thì leo lên. Họ trèo lên những ngọn núi thiêng từng bước đá một, và độ khó chính là điểm nhấn. Một cuộc hành hương không đau đớn là một cuộc hành hương không có giá trị.
Từ tiếng Trung Quốc cho thực hành này — chaosheng (朝圣 cháoshèng), nghĩa đen là "tôn kính bề trên" — ngụ ý đến một cuộc tiếp xúc với thần thánh. Bạn không chỉ đơn thuần là thăm một nơi linh thiêng. Bạn đang báo cáo với một thực thể thần thánh sống ở đỉnh núi, và bạn phải xứng đáng với quyền xuất hiện trước mặt họ thông qua sự đau khổ vật lý trong hành trình leo lên.
Những Ngọn Núi Hành Hương
Các người hành hương Trung Quốc tập trung vào hai hệ thống núi thiêng chồng chéo lên nhau:
Năm Ngọn Núi Vĩ Đại (五岳 Wǔyuè) của Đạo giáo — Núi Thái ở tỉnh Sơn Đông, Núi Hoa ở tỉnh Thiểm Tây, Núi Hằng ở tỉnh Hồ Nam, Núi Hằng ở tỉnh Sơn Tây, và Núi Tống ở tỉnh Hà Nam. Những ngọn núi này xác định ranh giới tinh thần của chính Trung Quốc. Leo lên chúng là một hành động kết nối với vùng đất.
Bốn Ngọn Núi Phật Giáo Thiêng Liêng (四大佛教名山 Sì Dà Fójiào Míngshān) — Núi Ngũ Đài ở tỉnh Sơn Tây, Núi Emei ở tỉnh Tứ Xuyên, Núi Bồ Đề ở tỉnh Chiết Giang, và Núi Cửu Hoa ở tỉnh An Huy. Mỗi ngọn núi là nơi cư trú trần thế của một vị Bồ Tát cụ thể, và việc thăm viếng tương đương với việc nhận được phước lành cá nhân từ vị Bồ Tát đó.
Những người hành hương tận tâm nhất sẽ thăm tất cả chín ngọn núi trong suốt cuộc đời của họ — một thành tựu tinh thần tương đương với truyền thống Công giáo về việc thăm các vương cung thánh đường lớn.
Cách Hoạt Động Của Hành Hương Trung Quốc
Sự Chuẩn Bị
Những người hành hương nghiêm túc chuẩn bị bằng cách áp dụng chế độ ăn chay (斋戒 zhāijiè) trong ba đến bảy ngày trước chuyến hành trình. Nghi thức thanh tẩy này — kiêng thịt, rượu và quan hệ tình dục — giúp làm sạch cơ thể và tâm trí cho cuộc gặp gỡ với thần thánh.
Một số người hành hương mặc trang phục cụ thể: những bộ đồ đơn giản, mộc mạc đánh dấu họ là những người du lịch tâm linh hơn là khách du lịch. Tại các ngọn núi Phật giáo, bạn có thể thấy những người hành hương mang theo những bó hương cao bằng họ, được quấn trong vải màu vàng.
Sự Leo Lên
Phương pháp truyền thống để leo lên một ngọn núi thiêng là đi bộ, từng bước một. Hiện nay, cáp treo và đường trải có mặt trên hầu hết các ngọn núi lớn, nhưng những người trung thành với truyền thống coi đó là gian lận. Độ khó về thể chất — đau đớn ở đùi, đầu gối nhức mỏi, hơi thở hổn hển — được coi là một loại tiền tệ tâm linh, được kiếm bằng cơ thể và tiêu vào đỉnh núi.
Hình thức hành hương leo lên cực đoan nhất liên quan đến việc lạy lục: người hành hương bước ba bước, sau đó quỳ và đặt trán xuống đất, rồi đứng dậy và bước ba bước nữa. Leo lên Núi Emei theo cách này mất hàng tuần. Leo lên Núi Thái mất vài ngày. Thực hành này tạo ra công đức (功德 gōngdé) khổng lồ và những vết phồng rộp đáng kể.
Nghi Thức Tại Đỉnh
Sau khi đến được đền thờ trên đỉnh núi, người hành hương:
Đốt hương (上香 shàngxiāng) — thường là ba cây, giữ ở mức trán, với một cú chào ở mỗi hướng địa lý.